Hành Trình Dị Giới
Trụ Cột Nhỏ
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 01 Cuộc hành Trình Mới Bắt Đầu

Chương 04 Bạn Mới Và Tổ Đội Bất Ổn

Độ dài: 3,160 từ - Lần cuối: - Bình luận: 3

“Thôi, cạn ly!” Vĩ hô lên, cả bọn lại cụng ly, uống thêm chút nữa, sau đó mọi sự chú ý nhìn sang Ngọc Hoa, cô nàng mặc đồ mục sư trị liệu của thánh giáo.

“Em... không kể được, xin lỗi!” Hoa cuối đầu nói, không khí cũng hơi ngượng ngùng.

“Không nói được thì thôi, ai cũng có bí mật riêng, không nói càng tốt, đỡ ngượng ngùng mất vui, cạn ly!” Vĩ chủ động nói, sau đó hướng ly bia về phía Hoa, lắc nhẹ đầu, mọi người liền hiểu ý, đưa ly bia vào.

"Vì lũ người ngoài kia ngu dốt không hiểu chúng ta, cạn ly!” Vĩ hô.

"Cạn ly!” (x3,14).

Đám người Vĩ cùng nhau uống đến quên trời đất, tới gần khuya mới khoát tay nhau đi ra quán.

"Tiếp tiếp!” Vĩ lắc lư nói, lâu lắm rồi cậu mới được nhậu say như này.

“Uống đê uống đê!” Minh Tâm hú hét, rút ra cây dao găm cạy luôn trái dừa tu ực ực rồi bị Ngọc Hoa giành lấy uống.

“Tiếp đi, Tìm chỗ nhậu tiếp! Ấc” Dương Mai nói, tay phải cầm bia tay trái nắm dò Trường lôi đi do tên này xỉn hết lếch nổi rồi.

"Tốt, tìm nơi tăng 2!”.

Vĩ nói, sau đó kéo cả bọn đi, nhưng do đã trễ nên mấy tiệm trong trấn đã đóng cửa gần hết, lại thêm cả bọn đang xỉn nên không phân biệt được quán nhậu là chỗ nào, vô tình kéo nhau vô trụ sở hiệp hội mạo hiểm.

Bên trong, một thanh niên mặc cẩm y màu đen đang nói chuyện với Nhã Kỳ.

“Ngài đến từ Đông Trấn Tứ ...”.

“Suỵt!”.

Thấy Nhã Kỳ hoảng hốt nói lớn, thanh niên cẩm y lập tức ra hiệu làm Nhã Kỳ giật mình.

“Có biết ai bán “dưa lê” ở trấn này không?” nam cẩm y hỏi.

"Có có, để thảo dân viết cho ngài địa chỉ và giấy giới thiệu!”.

Nhã Kỳ cuốn quýt nói, lập tức lấy giấy ra viết lên, nhưng chưa kịp viết xong thì cánh cửa bỗng mở toang khiến cô giật bắn mình, nam cẩm y cũng chụp lấy cáng kiếm đề phòng.

“Phục vụ! Dọn bia lên!” Ngọc Hoa hú hét, sau đó đám người Vĩ cũng lê lết phía sau bước vào, chật vật tìm bàn ngồi xuống.

"Để..., để tôi đuổi... đuổi họ đi!” Nhã Kỳ rung sợ nói, nhưng vừa bước ra khỏi quầy đã bị nam cẩm y ngăng lại.

“Đem rượu lên cho họ, sau đó đánh lạc hướng đừng để họ chú ý qua đây.”

“Vâng!” Nhã Kỳ gật gật đầu, lập tức bước lại quầy tìm vài chai rượu đem ra bàn Vĩ đang ngồi.

“Là tên rác rưởi này? Lại tụ tập thêm đống rác khác? Chết tiệt! Xém chút hại chết ta!” Nhã Kỳ mím môi tức giận, nhưng không dám lớn tiếng, sau đó liền đứng che đi nam cẩm y phía quầy, chờ đợi đám người Vĩ uống nhanh để đuổi đi, nhưng đám người Vĩ cứ uống mãi, vừa uống vừa tám chuyện với nhau, kể đủ loại nhân sinh và có vẻ không muốn rời đi sớm khiến Nhã Kỳ sắp khóc rồi.

“Nè nè, nghe (ấc!)! Nghe ta nói nè!” Vĩ đứng lên, vừa nấc vừa nói.

“Gì?” (Nani? Chuyện gì? Uống!).

“5 anh em mình bây giờ không ai chứa hết, (ấc!) thôi thì kệ mịa bọn ngoài kia đi 5 anh em mình làm 5 anh em siêu nhân tự chơi với nhau, tự tạo tổ đội, tự đi thám phá thế giới này!” Vĩ nói, vừa nói vừa chỉ chỉ trỏ trỏ từng người.

"Dương Mai nè, cô (ấc!)... cô là xạ thủ mà... (ấc!)... chân tàn, tệ quá!”.

“Còn Trường, thằng “già” như cậu (ấc!)... ước mơ của cậu! (Ấc!)... thì lớn, mà toàn chế linh tinh, dở quá!”.

"Minh Tâm... (ấc!) Kệ mày đi mày rủ tao chích (ấc!)... chích nữa là tao đánh mày á!”.

“Ngọc Hoa, cô em là trị... ưmmm (ấc!)... liệu sư! Đúng, liệu sư mà không có tổ đội, tiếc... (ấc)... quá tiếc!”.

"Còn tôi!” Vĩ nói lớn, “Tôi là phù sư... (ấc!), ủa nhầm... phù thủy! Là phù thủy nhưng... ủa (ấc!) Mình dở chỗ nào ta...? Kệ đi... (ấc!) Tôi cũng như mọi người! Là rác rưởi, không ai cho chúng ta nhập đội, vậy nên... (ấc!), chúng ta tự lập đội, 1 đội chỉ riêng 5 người chúng ta” Vĩ nói, sau đó nhìn sang 4 người còn lại, "đồng ý không?”.

“Được!” (Chơi đê! Quất! Ok con dê).

“Đi! Vậy chúng ta đi tới hiệp hội mạo hiểm đăng kí đi!” Vĩ nói, sau đó đứng dậy trả tiền rồi kéo cả bọn đi. Thấy 5 người kia rời đi, Nhã Kỳ cũng thở phào nhẹ nhõm, quay lại quầy viết tiếp giấy giới thiệu, dúi vào tay nam cẩm y, nhưng nam cẩm y còn chưa kịp ra ngoài thì 5 người bọn Vĩ lại kéo nhau bước vào.

“Nhã Kỳ ơi! Cho bọn tôi đăng đi tổ đội mạo hiểm đê!” Vĩ đi đầu hét lớn, lúc nãy cả bọn bước ra, nhưng chưa kịp đi thì mới nhìn lại thấy quán rượu quen quen, sau đó mới thấy thì ra không phải quán rượu, mà là hiệp hội mạo hiểm, thế là quay trở lại luôn.

“Nhã Kỳ, nhanh lên! (Ấc)... mang giấy ra đây tôi đăng kí đi!” Vĩ nói, hoàn toàn không chú ý đến nam cẩm y gần đó.

Nhã Kỳ liếc liếc qua nam cẩm y, thấy anh ta gật đầu với mình, cô liền nhanh tay lấy ra giấy đăng kí. Tổ đội mạo hiểm cần ít nhất 4 thành viên, tối đa 100 thành viên, thủ tục đăng kí rất đơn giản, mỗi thành viên chỉ cần ghi ra thân phận mạo hiểm của mình, còn thông tin thân phận thì lúc đăng kí làm mạo hiểm giả đã có hết rồi.

“Phí đăng kí là 1000 đồng” Nhã Kỳ nói, Vĩ nghe thế cũng lục khắp người nhưng hết tiền, nhìn qua đám bọn Trường thì bọn họ cũng lục lọi rồi nói “hết rồi”.

“Thôi dở rồi, (ấc)... hay là Nhã Kỳ, cô thanh lý đống vật liệu này đi!” Vĩ nói, rồi đem ra rất nhiều vật liệu khác giấu trong túi (túi không gian) như mỏ chim sắt, móng chim sắt, sừng lợn đỏ, bờm lợn đỏ, móng ngựa gỗ bla bla... ,nhìn đống đồ trước mắt, Nhã Kỳ vừa kiểm điếm vừa rung vừa sợ vừa muốn khóc.

Rung vì thấy nhiều vật liệu như vậy, thậm chí còn có vài món giá trị cao như móng ngựa gỗ hay mỏ chim sắt.

Sợ là vì bên kia còn đó đại nhân vật mặc cẩm y mà cô không thể đắc tội.

Muốn khóc bở vì bọn Vĩ này quá dây dưa, tại sao không phải lúc khác mà là lúc này chứ?

Cố gắn giải quyết nhanh nhất có thể, cuối cùng cũng xong xuôi thủ tục cho đám người Vĩ. Tổ đội của Vĩ được đặt tên là Vực Sâu, lúc đầu Vĩ còn định đặt là 5 anh em siêu nhân, Trường thì muốn 5 anh em cơ giới trái cây, Dương Mai thì lại muốn 5 cô công chúa phép thuật, Tâm thì muốn đặt chích chung không, Ngọc Hoa thì không ý kiến, nhưng cuối cùng tranh cãi xong lại nhất ý lấy tên Vực Sâu, biểu tượng là ngôi sao 5 canh trắng trong nền đen.

"Xong rồi!” Vĩ giơ huy hiệu biểu tượng của nhóm lên cao hét lớn.

“Yeh” (ya! Wow! DÔ?).

“Rồi, mọi người giải tán đi mai chúng ta quay lại đây cùng nhau đi thám hiểm!” Vĩ sung sức nói, Trường, Dương Mai, Tâm, Hoa cũng nhảy cẩng lên hoan hô, sau đó thay vì về nhà, cả đám lại chja nhau ra ngủ luôn trong hiệp hội vì tưởng đã về nhà.

"Ngủ ngon!” Nhìn 5 người này, người ngủ trên bàn, người nằm dưới ghế, người ôm cột nhà, Nhã Kỳ lắc đầu ngao ngán, nhìn qua bên nam cẩm y thì không biết đối phương đã rời đi lúc nào, cô cũng thở phào nhẹ nhõng, mệt mỏi bước vào trong phòng.

“Mong mọi chuyện chỉ là mơ, mai ngủ dậy không có gì hết!”.

Sáng hôm sau... .

“Tất cả dậy nhanh!!!” tiếng Nhã Kỳ hét lớn, sau đó không nhân từ đổ từ thao nước vào mặt mỗi người, Vĩ đặc biệt được hẳng 2 thao.

"Mưa mưa!” Vĩ bị tạt nước liền giật mình ngồi dậy hô to, sau đó mới biết mình bị hố rồi, nhưng căn phòng này lại khác với phòng trọ của cậu, nó giống như... .

“Hiệp Hội Mạo Hiểm!” (x5).

5 tiếng cùng hô lên, Vĩ nhìn sang bên cạnh thì còn có 4 người nữa, rất quen mắt.

“Là mấy người lúc nhậu ở quán xxx?” (x5).

Đồng bộ đến diệu kì, Vĩ vỗ vỗ trán, cơn đau đầu nhẹ do rượu bia quá chén nhưng kí ức tối qua cũng đã quay lại.

Nhớ lại chuyện tối qua, Vĩ lập tức lục lội trong túi, thấy đồ đạt vật liệu mình dự trữ đã vơi đi một phần, lập tức tối sầm mặc lại, nhìn sang xung quanh, Trường, Dương Mai, Hoa hay Tâm điều cuối đầu, đêm qua rượu bia vào người nên họ mới có dũng khí như vậy, mới có can đảm nói chuyện với người lạ, uống chung, kéo nhau đi phá, lại còn dám đăng kí riêng một tổ đội với nhau.

Nhưng hôm sau, tất cả lại trở về như cũ, ai cũng lo ngại, cũng không tin đây là sự thật, cuối đầu trốn tránh. Bọn họ đã chịu quá nhiều lời nói chê cười đến mức sợ hãi và vô cảm với nó, bọn họ cảm thấy tội lỗi bản thân vì yếu kém của mình, làm ảnh hưởng đến người khác quá nhiều, khiến cho vô hình chung, ai cũng có một suy nghĩ “tất cả lỗi điều tại mình mà ra”.

Vì thế lần này, tất cả chuyện đã xảy ra tối qua, bọn họ điều không dám tin đó là sự thật. “À thì...” Vĩ mở miệng, nhưng chưa kịp nói thì Ngọc Hoa đã đứng dậy.

"Em xin lỗi!”.

Sau đó cuối thấp đầu rời đi, tiếp theo lần lượt là những người khác bước qua Vĩ, kèm theo đó là lời xin lỗi mà Vĩ còn không biết họ xin lỗi cái gì.

Vĩ vẫn ngơ ngác ngồi đó, Nhã Kỳ thì dọn dẹp để mở cửa, cô cũng thấy tất cả, nhưng lòng chán ghét Vĩ, chán ghét 4 người kia nên cô cũng không nói gì, càng không thèm nhìn, nhưng tai vẫn nghe được. Dọn dẹp xong, thấy Vĩ vẫn ngồi đó ướt như chuột lột, cô bước lại gần định đưa cho hắn cái khăn, dù sao chính cô là người dội nước hắn, nhưng khăn chưa đưa ra, Vĩ đã đứng dậy, cuối thấp đầu bước qua cô, miệng nói nhỏ.

“Xin lỗi!”.

Nhã Kỳ trừng mắt ra, một cảm xúc không tên len lói trong lòng cô, hắn ta tại sao phải xin lỗi? Nhã Kỳ muốn hỏi, nhưng quay đầu thì Vĩ đã ra khỏi quán.

...

Trời nắng mây xanh, thật đẹp cho một ngày làm việc, Vĩ cũng thay một bộ đồ khác rồi quay lại hiệp hội mạo hiểm, mặt vẫn không có chút thay đổi gì, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra tối qua vậy.

“Ê, mày đăng kí tổ đội rồi tổ đội của mày đâu?” Trí đậu trên vai Vĩ hỏi.

Cái tên Vĩ này, tối hôm qua nó chỉ vừa bay đi chơi có một đêm, hôm sau như người khác, lại còn kể rằng đã tạo một tổ đội nữa, làm Trí rất hứng thú xem ai dám tổ đội với phù thủy, thế nhưng Vĩ lại chả nhắc đến cái tổ đội kia, chậm chí một thành viên cũng không nói đến, đã vậy còn hơi ít nói, mặt mày xám xịt hơn bình thường.

“Ê này, mày có sao không đấy?”.

“Không sao, chỉ hơi mệt thôi, tối qua nhậu hăng quá mà, ha haha ha ha!” Vĩ gãi đầu cười cười, nét cười đậm mùi giả trân khiến Trí càng thêm chắc chắn, tên này có bệnh!

"Đừng nói là... cái tổ đội đó, là do mày cùng một đám nghiện rượu nào đó... trong cơn say... lập ra... hả?” Trí dò hỏi từ từ, càng nói mặt Vĩ càng đen lại, nhưng không phản bác, trúng phốc luôn.

“Sớm muộn cũng giải tán thôi, buồn làm chi? Dù sao số phận khi làm phù thủy là phải cô độc rồi, tao ở đây là vì ngài ấy sợ mày cô đơn đến điên đấy, thấy không? Dù có ra sao tao vẫn đồng hành với mày!”.

Vĩ vẫn bước đi trên đường lớn, trầm mặt suy tư: "Tại sao mình lại buồn đến như vậy vì vài người không quen biết? Cảm xúc này là gì nhỉ? Là đồng cảm? Hay do mình bao đồng?”.

Thú thật, từ ngày đến với thế giới này, 4 người bọn họ chính là 4 người đầu tiên sau Mộng Cầm và Trí có thể nói chuyện bình thường, thân thiện với Vĩ, cho dù lí do là bọn họ cũng như Vĩ nên mới không khinh thường cậu, nhưng vì lí do gì đi nữa, đối với bọn họ Vĩ cảm thấy rất tốt.

Chỉ là... có lẽ mọi chuyện đã kết thúc rồi!

Hiệp hội mạo hiểm, hôm nay cũng như mọi ngày, Vĩ vẫn đi vào, cảm nhận đầu tiên là ánh mắt phán xét của những mạo hiểm giả khác, cùng với đó là tiếng châm chọc, chê cười. Tiến đến bên bảng nhiệm vụ, hôm nay sẽ là ngày đầu tiên Vĩ tiếp nhận nhiệm vụ cấp Bạc, có thể thoát khỏi vai trò culi trong trấn rồi, liếc ngang liếc dọc vài lần, đa số nhiệm vụ cấp Bạc vẫn còn khác đơn giản như đánh đuổi thú dữ, đánh những con yêu quái cấp thấp như bóng thủy, yêu tinh tai xanh, không thì vào núi hái thảo dược. Còn những nhiệm vụ khó hơn như thám hiểm mê cung, di tích, thảo phạt này kia cần phải có tổ đội.

"Tổ đội hả?...” Vĩ lẩm bẩm, tay không tự chủ cầm xuống 1 nhiệm vụ tổ đội.

[Thám hiểm Mật Cung Vô Tích Sự.

Yêu cầu: tổ đội cấp bạc.

Độ khó: cấp 2.

Mô tả nhiệm vụ: có mạo hiểm giả báo cáo trong Mật Cung Vô Tích Sự xuất hiện lối đi ẩn chưa khám phá, bên trong chứa nhiều loại ma vật như Nấm Ma, Dơ Bóng Đêm, Chuột Ma, Xương Khô. Tổ đội mạo hiểm cần giải quyết các ma vật và vẽ lại bản đồ khu vực mới.

Phần thưởng: 70 đồng, báo vật trong khu vực mới].

Cầm tờ nhiệm vụ tổ đội, phần thưởng luôn hấp dẫn hơn nhiều so với nhiệm vụ đơn làm Vĩ luôn thèm khát, nhưng có lẽ vì là phù thủy, Vĩ không bao giờ nhận được mấy loại nhiệm vụ tổ đội như này đâu nhỉ. Vĩ định giơ tay dán lại nhiệm vụ, nhưng tờ nhiệm vụ vừa chỉ đưa được giữa chừng thì sau lưng vang lên tiếng nói.

"Nhiệm vụ này nghe đâu rất khó làm, từng có vài đội đi làm nhưng thất bại đó, ổn không vậy đội trưởng? Hay là cái bên cạnh đi, đi tìm người mất tích, tiền thưởng cũng như vậy nhưng đỡ nguy hiểm hơn.” Phía sau bất chợt vang lên giọng nói.

“Á! (quác!)”.

Vĩ và Trí hết hồn hét lên, đằng sau Vĩ, Trường, Mai, Tâm, Hoa đã đứng sẵn đó, mỉm cười. "Là các người hả? Hết cả hồn!” Vĩ vỗ vỗ ngực, thở hổn hển.

Giọng nói hồi nãy là của Tâm, tên này do chích nước dừa nhiều quá nên mặt mày như âm binh, đã vậy thêm giọng như cô hồn rên rỉ hù Vĩ đứng cả tim.

“Các người sao lại ở đây?” Vĩ hỏi.

"Thì đội trưởng đã bảo hôm nay tập hợp ở đây để nhận nhiệm vụ đi làm còn gì?” Trường nói. Vĩ nghe xong liền nhớ lại, qua thật tối qua khi đăng kí tổ đội xong có nói thế thật.

“Nhưng mà tôi tưởng các cậu... không muốn tổ đội cùng tôi, còn chuyện tối qua chỉ là lúc say làm lỡ?” Vĩ nói.

"Đâu có đâu, em chỉ là không tin được mình sẽ có ngày được mời tham gia tổ đội như vậy thôi, nhưng em vui lắm!” Hoa đứng ra nói.

“Đúng đúng!” những người còn lại lập tức nói tiếp.

“Tôi là phù thủy...” Vĩ dò hỏi, lòng không ôm mong đợi, bởi vì chỉ cần nghe thấy 2 chữ phù thủy, bọn họ có lẽ sẽ nghĩ lại, từ bỏ hoặc căm ghét Vĩ, nhưng Vĩ vẫn muốn nói trước. Nhưng không có chuyển biến xấu như tưởng tượng của Vĩ, mọi người vẫn còn nhìn cậu, khuôn mặt sáng lạng.

Như đáp lại Vĩ, Mai đứng ra nói "Tôi là xạ thủ chân tàn!”.

“Tôi thì là cơ giới sư vĩ đại của người lùn” Trường vỗ ngực, dù đối với tộc người lùn, cơ giới sư không có gì đáng tự hào.

"Tôi... là sát thủ nghiện chích số 1” Tâm nói.

“Em là trị liệu sư... không thể định vị trị liệu...” Hoa lấp bấp, lo lắng nhìn mọi người, nhưng khi thấy ai cũng mong chờ mình giới thiệu, cô cảm thấy có thêm chút tự tin, “Nhưng em có thể tống thẳng sách phép để thi triển kỹ năng cho chính xác, đã vậy còn rất mạnh!”. Hoa nấm 2 tay, mắt tỏa sáng nói.

"Tốt! Vậy nhiệm vụ đầu tiên của đội chúng ta sẽ là, Thám Hiểm Mật Cung Vô Tích Sự!” Vĩ nắm chặt tờ nhiệm vụ, hướng mắt lên trần nhà hùng hồn nói.

"Yeh!” (×4).

Sau đó Đội Vực Sâu cuối cùng cũng chính thức được các thành viên công nhận, bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên tại thế giới này, các Ngôi Sao Của Vực Sâu hướng về Mật Cung Vô Tích Sự, hãy tỏa sáng đi, những ánh sao lấp lánh, chỉ cần không đánh mất cao quý, thế giới sẽ phải nhún nhường.

...

(Hơ... hơ...phi! Cái tổ đội toàn thành viên gì mà bất ổn quá vậy?) Nhã Kỳ ở quầy nhìn Đội Vực Sâu của Vĩ pha trò mà giật giật long mày, mặt căng cứng cảm thán.

-OoO-

Tham gia Hako Discord tại hako.vn/discord

Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

Mật cung vô tích sự :))
Xem thêm
Mật cung hay mê cung z?
Xem thêm
Trụ Cột Nhỏ
Chủ post
Mật cung, đặt ra 1 cái tên cho có thôi chứ map tân thủ mà tên kêu quá lại k hợp, còn mê cung thì nhỏ hơn mật cung mà
Xem thêm